88b bet tha – Hành trình tìm lại bản tâm giữa những ngày bết bát và nỗi lòng tha hương
Có những buổi sáng, tôi thức dậy trong căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trong con hẻm mà người ta hay gọi vui là khu 88b. Cái không gian này nó lạ lắm, nó không quá ồn ào nhưng cũng chẳng bao giờ thực sự yên tĩnh. Tiếng xe máy nổ máy sớm, tiếng người gọi nhau đi làm, và cả tiếng mưa rơi rỉ rả trên mái tôn cũ kỹ. Tự nhiên hôm nay thấy lòng mình nó bết bát lạ thường. Có lẽ vì những áp lực cơm áo gạo tiền, hoặc đơn giản là vì một nỗi nhớ nhà không tên cứ cuộn trào lên trong lồng ngực.
Cái từ “bết” mà tôi dùng ở đây, nó không chỉ là mái tóc bết dính sau một ngày dài làm việc mệt mỏi dưới nắng bụi Sài thành, mà nó còn là cảm giác bế tắc, là những lần muốn buông xuôi tất cả. Nhưng rồi, nhìn lại gốc rễ của mình, nhìn lại cái số nhà 88b này, tôi lại thấy một chút gì đó gọi là tha thiết với cuộc đời. Ừ thì, cuộc đời mà, lúc thăng lúc trầm, nếu không có những ngày mệt mỏi thì làm sao biết quý trọng những phút giây bình yên?
Sự gắn kết kỳ lạ tại khu phố 88b

Ở đây, mọi người chẳng ai quá giàu sang, nhưng tình cảm thì lúc nào cũng đong đầy. Tôi nhớ có lần mình ốm liệt giường, chẳng kịp nấu cháo hay mua thuốc. Chú Ba hàng xóm đi ngang qua thấy cửa hé mở, vào hỏi thăm rồi mang sang một tô cháo trắng nóng hổi. Lúc đó, cái cảm giác tha thiết muốn được sống tiếp, muốn được cống hiến nó mãnh liệt hơn bao giờ hết. Đó là cái chất tình của con người lao động, không hoa mỹ nhưng cực kỳ chân thật.
Nhiều lúc ngồi suy ngẫm, tôi tự hỏi tại sao mình lại chọn bám trụ ở đây lâu đến thế? Có lẽ vì cái tên 88b bet tha này nó vận vào người như một kỷ niệm. Chữ “bet” trong tâm tưởng tôi giống như một dấu mốc, một điểm dừng chân để nhìn lại bản thân. Còn “tha” chính là sự tha thứ cho những lỗi lầm cũ, là sự tha hương nhưng không hề lạc lõng. Tôi ghi chép lại những điều nhỏ nhặt này vào cuốn sổ tay Ký họa đời thường, mong một ngày nào đó đọc lại sẽ thấy mình đã trưởng thành hơn.
Bảng liệt kê những điều giản đơn tạo nên hạnh phúc
Đôi khi hạnh phúc không nằm ở những điều xa xỉ. Dưới đây là những gì tôi cảm nhận được trong những ngày sống tại căn gác 88b này:
| Thứ tự | Niềm vui nhỏ | Cảm xúc mang lại |
| 1 | Tiếng chim sẻ líu lo trên dây điện | Bình yên, nhẹ nhõm |
| 2 | Mùi cơm chín thơm nồng nhà hàng xóm | Ấm áp, gần gũi |
| 3 | Một buổi chiều không kẹt xe | Tự do, thoải mái |
Chúng ta thường quá mải mê chạy theo những giá trị hào nhoáng mà quên mất rằng, tâm hồn cũng cần được tưới mát bằng những điều giản dị nhất. Có những hôm đi làm về muộn, nhìn cái biển số nhà 88b hiện ra dưới ánh đèn đường vàng vọt, tôi tự nhủ: “Về đến nhà rồi, mọi mệt mỏi cứ để ngoài cửa đi”.
Nỗi lòng của người trẻ khi đối diện với khó khăn
Nói là vậy, nhưng cũng có lúc tôi thấy mình mông lung lắm. Giữa cái nhịp sống hối hả, nếu không giữ vững lập trường, mình rất dễ bị cuốn vào những vòng xoáy không lối thoát. Nhiều người bảo tôi sao không thử tìm một nơi khác sang trọng hơn, bớt bết hơn. Nhưng họ không hiểu, cái tha thiết mà tôi dành cho góc nhỏ này nó sâu đậm lắm. Nó là nơi tôi bắt đầu từ con số không, là nơi chứng kiến những giọt nước mắt và cả những nụ cười hạnh phúc nhất.
- Học cách chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân.
- Luôn giữ một thái độ tích cực dù trong hoàn cảnh bet bát nhất.
- Tìm kiếm sự đồng điệu từ những người xung quanh.
- Không bao giờ quên nguồn cội và những lời hứa của tuổi trẻ.
Tôi nhớ trong tác phẩm Mùa lá rụng trong vườn, người ta có nói về sự thay đổi của thời gian và lòng người. Tôi cũng thấy mình như một chiếc lá, dù bay đi đâu thì vẫn mang trong mình cái hồn của cây. Căn phòng 88b này chính là cái gốc để tôi bám vào mỗi khi giông bão kéo đến. Cái tên 88b bet tha có lẽ đối với người khác chỉ là những ký tự vô nghĩa, nhưng với tôi, nó là cả một bầu trời ký ức.
Ngồi viết những dòng này, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Ngoài kia, tiếng rao hàng đêm lại bắt đầu vang lên. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và tôi vẫn sẽ ở đây, tại 88b, để viết tiếp những chương mới của cuộc đời mình. Không cần quá hoàn hảo, không cần quá rực rỡ, chỉ cần mình vẫn còn cảm thấy tha thiết với mỗi sớm mai thức dậy là đủ rồi. Những lúc bết bát nhất chính là lúc chúng ta học được cách đứng dậy mạnh mẽ nhất, phải không nhỉ? Ừ, có lẽ là như vậy đấy, cứ chậm rãi mà đi, rồi ai cũng sẽ tìm thấy bến đỗ bình yên cho riêng mình thôi.