Hồn Cà Mau Trong “88b”: Kiến Tạo Uy Tín Giữa Lòng Đất Mũi
Cà Mau, vùng đất tận cùng của Tổ quốc, nơi ba bề là biển, nơi những cánh rừng đước, rừng tràm vươn mình bám trụ qua bao mùa gió chướng, nơi con người sinh ra đã mang trong mình sự kiên cường và tấm lòng chất phác. Ở cái xứ sở mà nước mặn thấm vào từng thớ đất, từng hơi thở, “uy tín” không phải là một danh xưng hào nhoáng mà là một tài sản vô giá, được vun đắp bằng mồ hôi, nước mắt và cả một đời người. Người Cà Mau có một “cách dùng” rất riêng, một thứ mật mã tinh thần mà họ gọi thầm là “88b” để giữ gìn và nâng cao cái uy tín ấy. Nó không phải là một công thức, không phải là một phương pháp kinh doanh sách vở, mà là cả một triết lý sống, thấm đẫm hơi thở của sông nước, của đất đai và của tình người.
Bình Minh Trên Sông Cửa Lớn: Nơi “88b” Bắt Đầu

Sáng sớm tinh mơ, khi sương còn giăng mắc trên những tán lá đước, ông Sáu đã thoăn thoắt chuẩn bị chiếc vỏ lãi cũ kỹ. Đời ông gắn liền với biển, với con tôm, con cá. Hàng chục năm trời, chưa một lần ông Sáu bán tôm cá cân điêu, chưa một lần ông dùng hóa chất cấm để tôm cá tươi lâu. “Con tôm, con cá là cái lộc trời ban. Ăn gian, ăn dối là mắc nợ trời,” ông thường răn dạy thằng cháu nội tên Ba, đứa mà ông muốn truyền lại cái nghiệp biển này.
Cái “88b” Thứ Nhất: Chữ Tín Với Thiên Nhiên
Người ta nói, Cà Mau cho mình ăn thì mình phải biết trả ơn. Cái “88b” đầu tiên mà ông Sáu Khóa gìn giữ, chính là chữ tín với thiên nhiên.- Khi thả lưới, ông luôn chọn những vùng nước phù hợp, không bao giờ đánh bắt bừa bãi, hủy hoại nguồn lợi thủy sản. Ông tránh những khu vực tôm cá đang vào mùa sinh sản, không dùng những loại lưới mắt quá nhỏ để bắt cá con.
- Ông tham gia cùng dân làng vào những đợt trồng lại rừng đước, bất chấp cái nắng cháy da hay những vết cắt của hàu bám vào gốc cây. “Rừng còn, thì cá tôm còn. Rừng mất, mình cũng mất,” ông Sáu nói, giọng khàn khàn nhưng đầy kiên định.
Cái “88b” Thứ Hai: Chữ Nghĩa Với Con Người
Cà Mau là xứ sở của tình làng nghĩa xóm, nơi mà sự cưu mang, đùm bọc lẫn nhau là lẽ sống. Cái “88b” thứ hai của ông Sáu là chữ nghĩa với con người. Chuyện kể rằng, có lần một ghe bạn bị hỏng máy giữa vàm, trời tối đen như mực, sóng đánh dữ dội. Ông Sáu, dù tuổi cao, vẫn không ngần ngại nổ máy vỏ lãi, một mình vượt sóng ra kéo ghe về. Sáng hôm sau, người chủ ghe ấy đến cảm ơn, định đưa tiền công, ông Sáu chỉ xua tay: “Người với người ở đất mũi này, có khó khăn thì giúp nhau. Tiền bạc nghĩa lý gì!”Trong làng, ai có chuyện gì cần bàn, cần tính, đều tìm đến ông Sáu. Ông không học cao, hiểu rộng, nhưng cái tình, cái lý của ông luôn làm người ta phải suy ngẫm. Ông là cầu nối hòa giải những mâu thuẫn nhỏ nhặt, là người đưa ra lời khuyên chí tình khi ai đó gặp bế tắc. Tiếng nói của ông Sáu, nhẹ nhàng nhưng nặng trịch, có sức nặng hơn bất kỳ văn bản luật pháp nào trong phạm vi nhỏ bé của xóm chài. Đó là uy tín được tạo nên từ sự sẻ chia, từ tình người.
Tiếng Gọi Của Biển Cả Và Sự Tiếp Nối “88b”

Cái ngày ông Sáu nằm xuống, cả xóm chài đến đưa tiễn ông. Tiếng kèn đám ma ai oán, tiếng sóng biển rì rào như khóc than. Thằng Ba nhìn những gương mặt khắc khổ, những ánh mắt thành kính dành cho ông nội mình. Nó chợt hiểu ra giá trị của “88b” mà ông nội đã gìn giữ cả đời. Cái “88b” không chỉ là cách làm ăn, cách sống, mà là sợi dây vô hình kết nối con người với con người, con người với đất đai, sông nước Cà Mau.
Giờ đây, thằng Ba giờ đây là một lão ngư đáng kính như ông nội nó. Chiếc vỏ lãi của nó vẫn lướt đi trên dòng sông Cửa Lớn mỗi bình minh. Tôm cá của Ba vẫn là thứ tôm cá được săn đón nhất chợ, không phải vì giá rẻ, mà vì chất lượng, vì cái “uy tín” mà ông nội đã truyền lại, và nó, Ba, vẫn đang tiếp tục giữ gìn và phát huy. Người ta vẫn thường nói, nhìn Ba là thấy Sáu Khóa, thấy cái tinh thần “88b” bất diệt của người Cà Mau.