Buổi chiều tà đổ dài trên con hẻm nhỏ, hắt những vệt nắng vàng úa lên bức tường rêu phong. Hùng ngồi co ro trên chiếc ghế nhựa cũ kỹ, điện thoại trong tay, ánh mắt dán chặt vào màn hình phát ra thứ ánh sáng xanh mờ ảo. Cái app 88b ấy, nó vừa là hy vọng, vừa là vực sâu trong cuộc đời anh những tháng ngày gần đây. Phía sau lưng anh, tiếng nồi niêu lách cách từ căn bếp của vợ, một âm thanh quen thuộc nhưng hôm nay lại nghe chói tai đến lạ.
Đứa con gái út sốt cao từ sáng. Vợ anh, cái Lệ, đã cố gắng chạy vạy khắp nơi, vay mượn chỗ này chỗ kia. Nhưng rồi, cánh cửa phòng khám tư với cái bảng giá tiền thuốc và công khám cứ như một bức tường thành kiên cố. Tiền không có, Lệ chỉ còn biết nhìn chồng với ánh mắt cầu khẩn, xen lẫn cả sự tuyệt vọng. Hùng biết, anh phải làm gì đó.
Ngón tay anh lướt trên màn hình. Mỗi con số nhấp nháy, mỗi ván cược như một nhịp đập của trái tim anh, lúc nhanh, lúc chậm, lúc nghẹt thở. Anh đã thua nhiều, thắng cũng không ít, nhưng dường như, cái vòng luẩn quẩn ấy cứ quấn lấy anh. Hôm nay, áp lực lớn hơn bao giờ hết. Tiền thuốc cho con, là một số tiền không quá lớn nhưng lại là cả một gia tài đối với gia đình anh lúc này. Anh cần nó, ngay bây giờ.
Một ván nữa. Lần này, anh đặt hết vào đó, thứ tiền cuối cùng anh còn giữ trong tài khoản 88b, kèm theo một lời thầm nguyện như van vỉ. Mồ hôi lấm tấm trên trán, tay anh run run. Kim đồng hồ trên màn hình quay chậm rãi, mỗi giây như kéo dài cả thế kỷ. Rồi kết quả hiện ra. Một chữ “Thắng” màu xanh hiện lên rực rỡ, như một tia nắng xuyên qua tầng mây đen kịt. Hùng thở phào, một tiếng thở dài như trút được gánh nặng ngàn cân.
Không chần chừ, anh lập tức nhấn vào mục “Rút tiền”. Một thao tác đã quá quen thuộc, gần như là bản năng thứ hai. Anh nhập số tiền, chọn tài khoản ngân hàng. Mấy dòng chữ hiện lên trên màn hình: “Yêu cầu rút tiền của quý khách đã được ghi nhận. Vui lòng đợi trong giây lát.”
Hùng biết, cái câu thần chú “88b rút về atm ổn định trong ngày” không chỉ là một lời quảng cáo suông. Đã nhiều lần, nó cứu cánh anh khỏi những tình huống tưởng chừng bế tắc. Nhanh chóng, ổn định, và đáng tin cậy – ít nhất là trong khoản giao dịch tiền bạc này. Giữa một cuộc sống đầy rẫy bất trắc, thì sự ổn định của cái hệ thống này lại mang đến một niềm tin kỳ lạ, dẫu rằng bản thân những đồng tiền đó lại đến từ những rủi ro không lường trước.
Chừng mười lăm phút sau, tiếng “ting” quen thuộc từ điện thoại báo có tin nhắn. “Tài khoản của quý khách đã nhận được số tiền…” Hùng đọc lướt qua, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Anh đứng bật dậy, vội vàng khoác vội chiếc áo sơ mi bạc màu. “Lệ ơi, anh ra ngoài chút nhé!” Anh cố gắng nói bằng giọng thật bình thản, nhưng Lệ, với đôi mắt tinh tường của người vợ, vẫn nhận ra sự gấp gáp trong từng bước chân của chồng.
Anh phóng chiếc xe cà tàng ra đầu hẻm, tới cây ATM gần nhất. Ánh đèn xanh của màn hình ATM hắt lên gương mặt anh vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Đút thẻ vào khe, nhập mã PIN, chọn mục rút tiền. Từng thao tác thuần thục, không một chút do dự. Rồi tiếng máy chạy ro ro, tiếng tiền được đếm lạch cạch. Những tờ bạc mới tinh, màu sắc rực rỡ, từ từ trồi ra khỏi khe.
Hùng nắm chặt xấp tiền trong tay. Cái cảm giác này, nó không phải là niềm vui trọn vẹn của một người trúng số, mà là sự nhẹ nhõm, là một chút hy vọng vừa được mua lại. Anh biết, nó chỉ đủ để xoay sở qua ngày, đủ để mua thuốc cho con, đủ để làm dịu đi nỗi lo trong mắt vợ. Ngày mai, hoặc có thể là tối nay, anh lại phải ngồi vào chiếc ghế nhựa cũ kỹ ấy, lại nhìn vào màn hình điện thoại với những con số nhấp nháy, lại nghe tiếng tim mình đập dồn dập.
Cái ổn định của “88b rút về atm ổn định trong ngày” dường như chỉ là một ảo ảnh nhỏ nhoi, một chiếc phao tạm bợ giữa dòng đời chông chênh. Nó không giải quyết được gốc rễ của mọi vấn đề, nó chỉ đơn giản là giúp người ta cầm cự, giúp người ta có thêm một lý do để tiếp tục xoay vần, để rồi lại kẹt vào vòng lặp của hy vọng và lo âu. Anh cất tiền vào túi, lòng nặng trĩu một nỗi niềm khó tả. Ngoài kia, đêm đã xuống, đèn đường bắt đầu thắp sáng, soi rõ từng hạt bụi li ti bay lượn trong không khí.