Đêm khuya khoắt, ánh đèn bàn hắt một vệt sáng vàng vọt lên trang giấy trắng, nhưng tâm trí tôi lại không ngừng quẩn quanh một câu hỏi vô hình, như một mã lệnh được lặp đi lặp lại trong hệ thống: “88b tình trạng hiện tại bao nhiêu?”
Câu hỏi ấy không đến từ một dự án đang dang dở, cũng chẳng phải là truy vấn về giá trị thị trường của một cổ phiếu nào đó. Nó là một sự tự vấn, một cuộc kiểm kê nội tâm mà mỗi khi màn đêm buông xuống, tôi lại tự đặt ra cho chính mình. 88b. Một con số vô tri, một ký tự lạnh lẽo, nhưng lại gói ghém cả một vũ trụ cảm xúc, cả một hành trình miệt mài mà tôi gọi là cuộc đời mình.
Tôi nhớ, lần đầu tiên câu hỏi này hiện hữu trong đầu là khi tôi vừa bước qua một ngưỡng cửa quan trọng, mọi thứ dường như đều là con số hoàn hảo, không một vết xước. Lúc ấy, 88b có lẽ là một phiên bản “beta” đầy hứa hẹn, một hệ thống đang chạy mượt mà, sẵn sàng đón nhận những bản cập nhật lớn lao. Nhịp thở đều đặn, giấc ngủ sâu, nụ cười thật tươi, và niềm tin vào tương lai như một tấm lá chắn vững chãi. Mọi thông số đều ở mức xanh, không có cảnh báo, không có lỗi hệ thống.
Nhưng cuộc đời đâu phải là một phần mềm được lập trình sẵn để vĩnh viễn không lỗi. Thời gian là một lập trình viên vô cùng khắc nghiệt, không ngừng thử thách, không ngừng tung ra những “patch” bất ngờ, đôi khi còn là những “bug” không lường trước được. Mỗi vết hằn trên khóe mắt, mỗi sợi tóc bạc, mỗi đêm mất ngủ trằn trọc vì những lo toan, chúng đều là những tín hiệu phản hồi, những dòng code mới ghi đè lên phiên bản cũ.
Bây giờ, khi ngắm nhìn bóng mình trong tấm gương lờ mờ, tôi lại tự hỏi: “88b tình trạng hiện tại bao nhiêu?” Nó có còn là một hệ thống ổn định? Hay đã xuất hiện những cảnh báo màu vàng, thậm chí là đỏ, âm ỉ cháy trong góc nào đó của tâm hồn? Trạng thái “performance” (hiệu suất) liệu có còn như xưa? Những “resource” (nguồn lực) về tinh thần, thể chất, liệu có đang cạn kiệt dần?
Tôi nhớ một câu thơ xưa: “Đời người như bóng câu qua cửa sổ”. Thật vậy, chớp mắt đã bao mùa trăng, bao lần lá đổ. Tuổi trẻ hăm hở, tràn đầy năng lượng, coi những thử thách như trò chơi cần chinh phục. Còn giờ đây, mỗi bước đi đều mang theo sự thận trọng, mỗi quyết định đều cân nhắc kỹ lưỡng như một kỹ sư đang gỡ lỗi hệ thống phức tạp. Cái “tình trạng hiện tại” này, nó là tổng hòa của những vết sẹo âm thầm, những giấc mơ còn dang dở, những trách nhiệm ngày càng chồng chất.
Có những lúc, tôi cảm thấy mình như một con tàu cũ kỹ, vẫn kiên cường rẽ sóng nhưng đã mang trên mình bao vết xước của đại dương. Động cơ vẫn hoạt động, nhưng có những tiếng rỉ sét khe khẽ vọng về từ sâu thẳm. Những dự định, những kế hoạch cho “phiên bản nâng cấp 89a” vẫn nằm đó, trong thư mục “To-do”, nhưng sức lực và thời gian dường như không còn dồi dào như trước để nhấn nút “execute” (thực thi).
Cái “88b” này, nó không chỉ là sức khỏe thể chất, mà còn là trạng thái của tâm hồn. Liệu niềm vui có còn dễ dàng tìm thấy trong những điều nhỏ bé? Liệu những tổn thương đã lành sẹo hoàn toàn hay vẫn còn âm ỉ như một “lỗi tiềm ẩn” có thể bùng phát bất cứ lúc nào? Tôi tự hỏi, liệu mình có đang tự đánh lừa mình bằng một “báo cáo giả” về sự ổn định, trong khi sâu thẳm bên trong, mọi thứ đang “cháy chậm” (slow burn) và cần một sự “reset” (khởi động lại) toàn diện?
Thế giới xung quanh không ngừng vận động, không ngừng thay đổi. Người ta lao đi tìm kiếm những “phiên bản” mới hơn, tốt hơn, nhanh hơn. Những “cập nhật” liên tục từ xã hội, từ công nghệ, từ các mối quan hệ, đôi khi khiến tôi nhận thấy mình như một hệ điều hành cũ kỹ, chật vật để tương thích với những phần mềm mới. Có lúc, tôi ước mình có một nút “rollback” (quay lại) để trở về một phiên bản êm đềm hơn, ít lo toan hơn. Nhưng cuộc đời đâu có chức năng đó.
Giờ đây, nhìn đồng hồ điểm gần sáng, câu hỏi “88b tình trạng hiện tại bao nhiêu?” vẫn lơ lửng. Có lẽ, câu trả lời không phải là một con số cụ thể, một trạng thái “hoàn thành” hay “thất bại”. Nó là một quá trình. Là sự chấp nhận rằng mọi “hệ thống” đều sẽ có lúc thăng, lúc trầm. Sẽ có “bản vá lỗi” (bug fix) kịp thời, và cũng có những “lỗ hổng bảo mật” (security vulnerability) cần phải đối mặt. Nó là sự nhận thức về những giới hạn, nhưng cũng là niềm tin vào khả năng “phục hồi” (recovery) và “thích nghi” (adaptability) của bản thân.
Có lẽ, cái “88b” này, nó đang ở một trạng thái “đang xử lý” (processing). Không hoàn hảo, nhưng vẫn đang hoạt động. Vẫn đang học hỏi, vẫn đang vấp ngã và đứng dậy. Vẫn đang tìm cách tối ưu hóa những “tài nguyên” mình có, để tiếp tục cuộc hành trình, dù biết rằng sẽ có lúc phải đối mặt với “phiên bản” tiếp theo, một câu hỏi mới, và những “lỗi” không ngừng phát sinh.