Quân ngồi đó, trong căn phòng trọ nhỏ, ánh sáng xanh lè từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt hốc hác, in hằn những vết quầng thâm như mực tàu. Đêm đã khuya, nhưng sự tĩnh mịch của màn đêm chỉ làm nổi bật thêm nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực anh. Một cái tên, như một lời thì thầm ma mị, cứ vang vọng trong tâm trí anh suốt mấy tháng qua: “88b tốc độ cao bằng momo”. Nó không chỉ là một cái tên, mà là cả một thế giới, một vòng xoáy mà anh đã tự nguyện lao vào.
Anh nhớ như in cái lần đầu tiên, chỉ là tò mò. Một dòng quảng cáo chớp nhoáng trên mạng xã hội, hiện lên giữa muôn vàn những tin tức vô thưởng vô phạt. Nó hứa hẹn những cuộc chơi nhanh gọn, những khoản lợi nhuận chớp nhoáng, một lối thoát tạm thời khỏi sự đơn điệu của cuộc sống thường nhật. Và điều làm anh chú ý nhất, điều biến lời mời gọi ấy trở nên hấp dẫn đến khó cưỡng, chính là cụm từ “bằng momo” – sự tiện lợi không thể chối từ trong thời đại số. Chỉ vài thao tác chạm, một vài mã OTP xác nhận, tiền từ ví điện tử của anh đã “nhảy” sang một thế giới khác, một thế giới của những con số nhảy múa và những dự đoán đầy may rủi. Tốc độ, đúng vậy, tốc độ cao. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức anh gần như không có thời gian để suy nghĩ, để cân nhắc.
Tiếng “ting” nhỏ nhẹ của Momo thông báo giao dịch thành công. Rồi tiếp đó là những cú nhấp liên hồi trên màn hình cảm ứng, những hy vọng nhen nhóm trong chốc lát. Thắng, thua, thắng, thua. Cảm giác hưng phấn tột độ khi thấy số dư Momo tăng vọt chỉ sau vài phút, như một ảo ảnh lung linh, khiến anh quên đi cái mệt mỏi của một ngày dài công sở, những áp lực vô hình từ cuộc sống. Những đồng tiền ảo, những con số xanh đỏ liên tục đổi màu, kích thích các giác quan và bơm adrenaline vào huyết quản. “Đây rồi, đây chính là thứ mình cần,” anh tự nhủ, mắt dán chặt vào màn hình.
Nhưng rồi, cái “tốc độ cao” ấy cũng trở thành một con dao hai lưỡi, bén ngót đến tàn nhẫn. Những ván thua đến nhanh không kém gì những ván thắng, thậm chí còn nhanh hơn, nghiệt ngã hơn. Mỗi lần tiền trong ví Momo vơi đi, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Một sự trống rỗng, một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh lại nạp tiền, lại hy vọng. “Một ván nữa thôi, một ván để gỡ lại,” lời thề thốt quen thuộc, đầy mưu cầu, được củng cố bằng sự dễ dàng của Momo. Chỉ cần vài cú chạm, vài mã OTP, tiền lại được bơm vào cái vòng xoáy không đáy ấy, cứ thế nuốt chửng những đồng tiền mồ hôi nước mắt, cả những giấc mơ vụn vỡ.
Màn hình điện thoại giờ đây không còn là cửa sổ đến thế giới bên ngoài, mà là một tấm gương phản chiếu sự ám ảnh, sự mất mát đang dần gặm nhấm anh. Đôi mắt anh quầng thâm, tâm trí luôn lơ lửng với những con số, những thuật toán anh tự nghĩ ra, những chiến lược anh tự vẽ vời một cách ngây thơ. Anh thậm chí còn tìm kiếm những “group kéo” trên mạng xã hội, những lời hứa hẹn “ăn chắc mặc bền” được quảng cáo rầm rộ, nơi những “thầy kéo” vẽ ra một viễn cảnh màu hồng, chỉ để rồi đẩy anh vào những vũng lầy sâu hơn.
Tiếng “ting” của Momo lại vang lên, thông báo giao dịch thành công. Lần này, là một khoản tiền lớn hơn nhiều so với những lần trước, số tiền mà anh đã phải gom góp từ lương tháng và cả vay mượn. Quân nuốt khan, cổ họng khô khốc, ngón tay run rẩy nhấn vào nút “Đặt cược”. Mười giây đếm ngược trên màn hình như mười năm trong tâm trí anh, mỗi tiếng “tíc” của đồng hồ kỹ thuật số như một nhát dao cứa vào từng thớ thịt. Tiếng nhạc nền rộn ràng của trò chơi bỗng trở nên chói tai, khó chịu. Anh nín thở, hy vọng mong manh dâng trào rồi lại tan biến. Kết quả hiện ra. “Thua.” Một từ dễ dàng, vỏn vẹn hai chữ, nhưng lại mang theo sức nặng của cả một tảng đá, đè bẹp mọi hy vọng còn sót lại. Số dư Momo hiện tại, một con số trơ trọi, gần như về 0. Căn phòng trọ bỗng trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết, như chính trái tim anh, mất đi mọi hơi ấm. Cái tốc độ cao của Momo, cái tiện lợi không ngờ, giờ đây như một lời nguyền, đẩy anh vào vực thẳm chỉ trong tích tắc, không một chút thời gian để hối hận hay níu kéo.
Anh nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm của điện thoại đã hết pin, phản chiếu khuôn mặt vô hồn của mình. Anh không biết mình đã mất bao nhiêu, không biết mình đã đánh đổi những gì. Giờ đây, “88b tốc độ cao bằng momo” không còn là sự hấp dẫn, mà là một nỗi ám ảnh, một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn. Cái cảm giác sở hữu, cảm giác mất mát, tất cả đều bị rút ngắn lại, bị cô đặc lại trong cái “tốc độ cao” mà công nghệ mang lại, biến mọi cảm xúc thành những đoạn băng tua nhanh đến chóng mặt.
Bình minh hé rạng qua ô cửa sổ nhỏ, mang theo chút ánh sáng nhợt nhạt xua đi bóng đêm của căn phòng và cả những ảo vọng. Nhưng trong lòng Quân, một bóng tối khác vẫn còn đó, sâu thẳm và dai dẳng. Tiếng chim hót líu lo ngoài hiên, một âm thanh bình yên đến lạ lùng, như nhắc nhở anh về một thế giới khác, một thế giới không có những con số nhảy múa, không có những cú chạm tay thần tốc để đổi lấy niềm vui thoáng qua hay nỗi đau vĩnh cửu. Dòng chữ “88b tốc độ cao bằng momo” giờ đây không còn là lời mời gọi, mà là một bài học khắc cốt ghi tâm về cái giá của sự nhanh chóng, về những cái bẫy vô hình của công nghệ trong cuộc sống hiện đại, nơi tốc độ đôi khi đánh đổi bằng chính những giá trị thật.