Đêm đã khuya lắm rồi. Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc như gặm nhấm sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn hộ nhỏ. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn thở nhịp đều, nhưng trong bốn bức tường này, một cơn bão tài chính đang quần thảo tâm trí anh Tùng.
Con bé An, đứa con gái duy nhất của anh, đang sốt hầm hập. Chiều nay, bác sĩ kết luận bé bị viêm phổi cấp, cần nhập viện ngay lập tức. Tiền viện phí, tiền thuốc men… những con số nhảy múa trên tờ giấy xét nghiệm như muốn nuốt chửng chút hy vọng cuối cùng của người cha. Túi tiền cạn kiệt, bạn bè cũng đã xoay sở hết mức, anh Tùng cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực.
Ánh sáng xanh le lói từ màn hình điện thoại là tia hy vọng mỏng manh nhất lúc này. Anh đã lướt qua hàng chục trang web, hàng trăm quảng cáo về “vay nóng”, “vay siêu tốc”. Mỗi cú click là một nhát dao cứa vào lòng tự trọng, nhưng vì An, anh sẵn sàng làm tất cả. Bỗng, một cái tên đập vào mắt anh: hỗ trợ tài chính online 88b giải ngân trong ngày ngày hôm nay. Dòng chữ ấy như một câu thần chú, một lời hứa hẹn thoát khỏi bế tắc.
Ngón tay anh run rẩy chạm vào. Trang web hiện ra, giao diện đơn giản, trực quan đến không ngờ. “Chỉ trong vài phút, khoản vay sẽ được giải ngân vào tài khoản của bạn.” Câu nói đó, nếu là bình thường, anh sẽ khịt mũi cười khẩy. Nhưng giờ đây, nó lại vang vọng như tiếng chuông cứu rỗi.
Anh bắt đầu điền thông tin. Tên tuổi, số CCCD, tài khoản ngân hàng… Mọi thứ đều được mã hóa, bảo mật, ít nhất là theo lời quảng cáo. Trái tim anh đập thình thịch, một sự pha trộn giữa hy vọng và nỗi sợ hãi. Hy vọng vào số tiền sẽ cứu An, và sợ hãi về cái “giá” phải trả, về những ràng buộc vô hình của thế giới “tín dụng đen” mà anh thường nghe nói. Nhưng rồi, anh tự trấn an mình: đây là “hỗ trợ tài chính online 88b”, một đơn vị chuyên nghiệp, có quy trình rõ ràng, không phải là mấy tay cho vay nặng lãi đường phố.
Xác nhận thông tin.” Anh nhấn nút. Màn hình hiện lên dòng chữ “Đang xử lý hồ sơ… Vui lòng chờ trong giây lát.” Giây lát. Hai chữ đó kéo dài như cả một thế kỷ. Mỗi tiếng tích tắc của đồng hồ như đang đếm ngược thời gian sức khỏe của con gái anh.
Anh đi đi lại lại trong căn phòng, hơi thở nặng nhọc. Mắt anh dán chặt vào màn hình điện thoại, chờ đợi. Cái cảm giác chờ đợi này thật khủng khiếp, nó bào mòn từng chút năng lượng còn sót lại. Anh nhớ lời bà nội từng nói: “Tiền bạc là phù du, nhưng đôi khi lại là dòng nước mát cứu vãn cả một đời người.” Giờ đây, anh hiểu thấm thía từng câu chữ.
Hơn mười phút trôi qua, dài hơn bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời anh. Bỗng, một tiếng “ting” vang lên. Không phải từ ứng dụng, mà là từ ngân hàng. Anh vội vã mở tin nhắn. Dòng thông báo màu xanh hiện rõ: “Số dư tài khoản đã tăng thêm X. 000. 000 VNĐ.
Anh Tùng như vỡ òa. Số tiền không lớn, nhưng đủ để tạm thời trang trải chi phí nhập viện và một phần thuốc men cho An. Nó không phải là một giải pháp lâu dài, nhưng vào khoảnh khắc này, nó chính là phao cứu sinh, là sự sống. Đây chính là cái “giải ngân trong ngày ngày hôm nay” mà anh hằng mong đợi.
Anh vội vàng tắt điện thoại, lòng nhẹ nhõm đến lạ. Nụ cười gượng gạo xuất hiện trên môi người cha. Tiền đã có, An sẽ được chữa trị. Ánh trăng vẫn đổ dài qua khung cửa sổ, nhưng dường như không còn lạnh lẽo như trước nữa. Trong cái đêm tối mịt mờ của sự bế tắc, hỗ trợ tài chính online 88b đã kịp thời thắp lên một ngọn đèn.
Anh nhìn An đang ngủ say trên giường, hơi thở đều hơn một chút. Bàn tay nhỏ bé của con bé nắm chặt chiếc chăn. Ngày mai, An sẽ vào viện. Ngày mai, mọi thứ sẽ tốt hơn. Khoản vay này, anh biết, sẽ là một gánh nặng mới. Nhưng ít nhất, An có cơ hội. Và điều đó, với anh, là tất cả.