Những Cánh Cửa Khép Lại và Bình Minh Mới
Đồng hồ điểm hai giờ sáng, và An vẫn ngồi bất động trước màn hình máy tính, đôi mắt đỏ ngầu. Màn hình laptop phát ra thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo, hắt lên gương mặt xanh xao, mệt mỏi của anh. Tựa như một lời nguyền, dòng chữ quen thuộc lại hiện ra: “Không thể truy cập trang web này. Kết nối của bạn không an toàn.” An cắn chặt môi. Lại là 88b. Lần thứ n trong đêm, anh lại thất bại trong việc đăng nhập.
Tiếng quạt trần quay đều, tạo ra một âm thanh u u, như đang đếm ngược từng nhịp đập của trái tim đang loạn nhịp trong lồng ngực An. Chỉ vài giờ nữa thôi, trận đấu lớn sẽ bắt đầu. Toàn bộ số tiền tích cóp, cộng với khoản vay nóng, đều đã đổ vào đó. Giờ đây, cánh cửa đến với hy vọng, hay có lẽ là vực thẳm, lại đóng sập trước mắt.
Những Nỗ Lực Tuyệt Vọng Để Mở Cánh Cửa

An đã thử mọi cách. Hàng ngàn lần anh gõ lại địa chỉ, như một kẻ cầu nguyện đang lặp đi lặp lại thần chú. Lần đầu tiên, cơn giận bùng lên. Anh đấm nhẹ vào bàn, rồi lại vội vã đưa tay lên xoa xoa, như sợ làm hư hại thứ duy nhất kết nối anh với thế giới ảo đầy cám dỗ kia.
-
Kiểm tra kết nối mạng: An cúi xuống kiểm tra từng sợi cáp, rút ra cắm vào modem, router, đèn tín hiệu vẫn sáng xanh đều tăm tắp, vô ích. Wi-Fi vẫn đầy vạch, các trang web khác vẫn lướt ầm ầm. Chỉ riêng 88b là một bức tường thành kiên cố.
-
Thay đổi DNS: Anh mở cài đặt mạng, đổi địa chỉ DNS hết lần này đến lần khác: 8. 8. 8. 8, 1. 1. 1. 1, thậm chí cả những địa chỉ ít người biết hơn, với một niềm tin mù quáng rằng có thể một trong số chúng sẽ là chìa khóa thần kỳ. Mỗi lần thay đổi, An lại nhấn F5, rồi lại nhấn enter, hy vọng một điều kỳ diệu sẽ xảy ra. Nhưng không, dòng thông báo vẫn chình ình.
-
Sử dụng VPN: Nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai hiện lên khi anh bật phần mềm VPN. Đây là “bài tủ” của nhiều người khi bị chặn truy cập. Anh thử kết nối qua server Singapore, rồi Nhật Bản, sau đó là Mỹ, hy vọng rằng địa chỉ IP ảo sẽ “đánh lừa” được hệ thống. Tốc độ mạng chậm lại, hình ảnh quay vòng, và cuối cùng, vẫn là dòng chữ đáng ghét đó. Một cảm giác bất lực dâng trào.
-
Xóa bộ nhớ đệm và cookie: An nhớ có lần đọc được trên diễn đàn, rằng việc xóa lịch sử duyệt web, cookie và bộ nhớ đệm có thể khắc phục được lỗi truy cập. Anh tỉ mẩn làm theo từng bước, cảm thấy mình như một nhà khoa học đang thực hiện một thí nghiệm phức tạp. Xong xuôi, anh khởi động lại trình duyệt, nhưng mọi cố gắng đều trở nên vô nghĩa. Cái vòng luẩn quẩn cứ thế tiếp diễn.
-
Thử trình duyệt khác: Từ Chrome sang Firefox, từ Firefox sang Edge, rồi thậm chí tải về Opera. Mỗi trình duyệt là một tia hy vọng mới, nhưng cũng nhanh chóng vụt tắt. An cảm thấy mình như một kẻ bị mắc kẹt trong một mê cung không lối thoát, với mỗi cánh cửa mở ra lại dẫn về chính điểm xuất phát.
-
Kiểm tra thông báo: Anh mò mẫm tìm kiếm trên các nhóm Telegram, Facebook, nơi những người cùng cảnh ngộ thường chia sẻ kinh nghiệm. Có tin đồn 88b đổi tên miền, có người bảo đang bảo trì. An thử gõ một vài tên miền mới được đồn đại, nhưng tất cả đều trả về kết quả tương tự. Cảm giác cô đơn và tuyệt vọng bao trùm lấy anh.
Giữa Đêm Tĩnh Lặng: Hồi Chuông Thức Tỉnh
Đồng hồ đã sang ba giờ sáng. Màn đêm bao trùm lấy căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng tích tắc khô khốc của chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ. An gục đầu xuống bàn phím lạnh lẽo. Mùi cà phê nguội ngắt quyện với mùi ẩm mốc của không khí. Toàn bộ năng lượng, sự tập trung và hy vọng đều đã cạn kiệt. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Không phải trống rỗng vì mất tiền, mà trống rỗng vì nhận ra mình đã phí hoài biết bao nhiêu thời gian, tâm sức vào một thứ phù phiếm.
Không vào được 88b. Có lẽ, đó không phải là một sự cố kỹ thuật đơn thuần. Có lẽ, đó là một dấu hiệu. Một lời cảnh báo. Một cánh cửa tự nhiên đóng lại, để ngăn anh lao đầu vào một cái hố sâu hơn.
Ánh mắt anh lướt qua những cuốn sách cũ kỹ trên kệ, phủ một lớp bụi mỏng. Đã bao lâu rồi anh không đọc một cuốn sách tử tế? Đã bao lâu rồi anh không nghe một bản nhạc mà không nghĩ đến những con số, những tỷ lệ cược? Cuộc sống của anh, trong những tháng ngày qua, chỉ xoay quanh một thứ duy nhất: 88b. Tiền, thua, thắng, rồi lại thua. Cứ thế, như một con thiêu thân lao vào ánh đèn.
Bên ngoài cửa sổ, những tia nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu le lói, xua tan màn đêm. Một ngày mới lại bắt đầu, dù cho An chưa hề chợp mắt. Chiếc máy tính vẫn mở, dòng thông báo lỗi vẫn còn đó, nhưng trong tâm trí An, một cái gì đó đã thay đổi. Cảm giác bức bối, giận dữ dần tan biến, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm đến lạ. Không vào được 88b. Có lẽ, đó là điều tốt nhất đã xảy ra với anh trong nhiều tháng qua.
Anh từ từ đứng dậy, vươn vai. Tiếng khớp xương kêu răng rắc. Anh tắt máy tính, để màn hình đen sập xuống, như một cánh cửa đã đóng lại vĩnh viễn. Thay vì tìm mọi cách để mở lại cánh cửa đã khép, có lẽ đã đến lúc anh nên tìm một con đường khác, một con đường thực sự, dưới ánh nắng ban mai